Showing posts with label Cảm nhận. Show all posts
Showing posts with label Cảm nhận. Show all posts

Nhớ mãi tình thương

Mẹ đem lại tình yêu và hạnh phúc cho cuộc đời con
Cha là sức mạnh và niềm tin cho con bước vào đời
Anh đem lại cho em nghị lực và dũng cảm để em vượt qua tất cả
Chị là niềm kiêu hãnh và sự che chở cho em trong cuộc sống
Em là tình thương cho chị nung nấu bản lĩnh,  trách nhiệm
Suốt cuộc đời này con không quên tình cha nghĩa mẹ tình anh, chị, em
Và mãi mãi con khắc đậm vào tim.
                         
NHUẬN NGỌC – TRẦN THỊ KIM XOÀN

Tình Cha

Hội hiếu GĐPT Quảng Đức sắp đến rồi, lòng tôi cứ xôn xao làm sao đó, nào chuẩn bị vật dụng dựng lều, nấu ăn, đồ cá nhân, cả những ôn bài thi đua trong ngày Hội Hiếu.

Cuộc sống hiện tại của thanh niên

oanhvuThanh niên hiện nay có lối sống rất hiện đại, thích thì đến với nhau còn nếu không thì cứ việc mạnh anh anh đi mạnh em em đi….kẻ thì đua đòi sao cho bằng bạn mình, mặc dù điều kiện kinh tế kém hơn nhiều, họ không xót xa cho nỗi vất vả tận cùng của cha mẹ phải kiếm sống để hy sinh cho con….Kẻ thì ỷ lại cha mẹ mình có tiền, có quyền chức lại hiếp đáp, khinh rẻ, mỉa mai kẻ khác. Rủ rê bạn bè phù hợp với lối sống của mình lao vào cái gọi là khám phá, biết đủ mùi đời,ăn nhậu tiêu xài sa đọa,, khoe có, khoe sang, sành điệu.

Chùa Tôi

Dù bạn đi đâu, về đâu thì cũng cần một điểm tựa tinh thần để chia sẽ nỗi buồn niềm vui, hay ít nhất là nghỉ ngơi, ngũ yên khi mệt mõi. Có thể vì người sẽ tìm đến gia đình, bạn bè, người thân hay gần gũi nhất là cha mẹ. Nhưng riêng tôi, cái chốn để an trú, tôi thắng được buồn phiền sau một tuần căng thẳng là mái chùa thân yêu...

An Linh Thơ

Ngày xưa tôi đến An Linh 
Chùa hoang sơ quá ngỡ mình bơ vơ
Nhìn quanh cảnh vật hững hờ
Con kênh An Phú lờ đờ trước hiên
Nhớ Thầy ánh mắt sâu hiền
Vào thăm nghe tiếng gọi liền tên tôi
Thầy ôi ! lắm những năm rồi
Hôm nay gặp lại bồi hồi biết bao…
Thế là một thoáng hôm nào
Khuyên tôi tiếp tục phong trào áo Lam
Hợp thêm chú Vĩnh ngành nam
Thầy trò chung sức nhau làm cho nên
Tâm duyên kiên cố vững bền
Đạo hữu tiếp sức xây nền An Linh
Tuổi thơ tụ lại với mình
Như thêm tiếng hót tự tình vang xa
Cùng nhau tu học hát ca
Sinh hoạt tập thể đậm đà anh em
Hay đâu anh Đức bên thềm
Bước vào xin được góp thêm vui cùng
Quê anh ở tận miền trung
Thừa Thiên xinh đẹp điệp trùng nét riêng
Và cô em gái tên Hiền

Xoa dịu những đau thương

Thật là may mắn cho chúng ta! Chúng ta được sinh ra với thân hình lành lặn, có được cơm no, áo ấm, có đủ điều kiện để học tập. Xung quanh chúng ta còn có rất nhiều người kém may mắn hơn chúng ta, họ đang phải chịu nhiều đau khổ. Biết bao nhiêu em bé vừa mới cất tiếng khóc chào đời đã phải mang thân hình khuyết tật, dị dạng, suốt đời họ phải sống trong mặc cảm và khổ đau. Có nhiều em bé ngây thơ, hiền lành, nhưng vì em sinh ra trong gia đình nghèo khó, cho nên chỉ một ước mơ rất đỗi bình thường: “Ước gì em được cắp sách đến trường!”, thế nhưng nó quá xa vời đối với các em và điều ước ấy không có cơ may trở thành hiện thực nếu như không có người giúp đỡ.

Đức Phật Của Tôi

Lúc 6 tuổi tôi đã theo các anh của mình đi sinh hoạt Gia đình Phật tử. Như  những đứa trẻ cùng trang lứa khác, lúc đầu tôi đến chùa chỉ bởi ham vui. Vì đến chùa được đùa vui, ca hát, nhảy múa, thỉnh thoảng còn được ăn trái cây, bánh kẹo nữa chứ. Và khi ấy trong tâm tưởng tôi, Đức Phật như là vị thần trong các truyện cổ tích, thường giúp đỡ người lành và trừng trị kẻ ác, lại thường hay cho trẻ con bánh kẹo. Tôi đã đến với đạo Phật như thế đấy.